Tag: MDRT

  • Phạm Hùng Cường: Từ bàn tay run telesale đến người dẫn đầu ngành bảo hiểm

    Phạm Hùng Cường: Từ bàn tay run telesale đến người dẫn đầu ngành bảo hiểm

    Trong nghề bảo hiểm, tôi gặp nhiều người giỏi. Nhưng thỉnh thoảng mới gặp một người mà càng nghe chuyện đời, tôi càng muốn kể lại cho người khác nghe. Phạm Hùng Cường là một người như vậy — và hôm nay tôi muốn giới thiệu anh với các bạn ở đây.

    Bởi vì câu chuyện của Cường không bắt đầu bằng hào quang. Nó bắt đầu bằng một bàn tay run.

    Tháng 10 năm 2015: một chiếc bàn, một chiếc điện thoại, và một bàn tay run

    Cường kể, ngày đầu đi làm telesale (gọi điện chào hàng người lạ) là một “ám ảnh cực hình”. Không ai cầm tay chỉ việc. Mỗi lần ngón tay đưa tới nút gọi, cả bàn tay cứng lại — bấm xong lại thầm cầu cho đầu dây bên kia đừng bắt máy.

    Một chàng trai sinh năm 1993 ở Vị Thanh, Hậu Giang, tự nhận mình chỉ là “học sinh bình thường”. Điểm xuất phát thấp. Nỗi sợ thì rất thật.

    Chỉ khác một chuyện: anh đã bấm dãy số đó. Dù tay còn run. Và tối nào cũng ngồi lì tự học trên Google tới tám, chín giờ tối — không thầy, anh tự làm thầy của chính mình.

    Câu anh nói làm tôi nhớ mãi: “Bạn không cần hết sợ mới bắt đầu. Bạn cần một lý do đủ lớn để bàn tay run vẫn cứ bấm.”

    Lên đỉnh quá nhanh — và cái bẫy đội lốt thành công

    Chưa đầy sáu tháng, Cường được đưa lên quản lý. Hai mươi tư tuổi, đội bốn mươi người, thu nhập chín con số. Cậu telesale từng ngồi thu lu bấm số người lạ, giờ bước vào phòng là cả đội đứng dậy.

    Nhưng anh thừa nhận thẳng thắn: anh leo quá nhanh, nhanh đến mức chưa kịp học cách giữ. Biết chốt hợp đồng, biết tuyển người, biết làm cả khán phòng vỗ tay — nhưng giữ một đội nhóm đứng vững qua giông bão thì chưa.

    Và cái giá cho bài học đó, anh phải trả đủ: hai lần phá sản, rất nhiều lần gãy đội nhóm. Có lần điện thoại im, inbox trống, người hôm qua còn gọi anh là sếp hôm nay không nhấc máy.

    “Phá sản không phải dấu chấm hết. Nó là học phí. Học phí càng đắt, bài học càng ở lại lâu.”

    Gượng dậy: từ 4 người xây lại 40 người trong chưa đầy 6 tháng

    Đây là đoạn tôi thích nhất trong câu chuyện của Cường.

    Có lần anh quay lại, đội chỉ còn 4 người — sau tất cả những gì từng dựng. Trước đó, để xây một đội 40 người anh mất ba năm. Anh đã có thể ngồi đó đổ lỗi: nhân viên yếu, thị trường khó. Nhưng anh dừng lại và tự hỏi một câu khác: “Nếu vấn đề không nằm ở họ, mà ở cách tôi dẫn họ thì sao?”

    Câu hỏi đó lật ngược tất cả. Anh bước xuống khỏi cái bục ra lệnh, ngồi cạnh từng người, cầm tay chỉ việc, hỗ trợ họ chốt từng hợp đồng để có thu nhập thật trong túi. Vì anh hiểu ra một điều giản dị: nhân viên có tiền thì tự khắc gắn bó — không cần hô khẩu hiệu.

    Chưa đầy sáu tháng, anh khôi phục lại 40 người — con số mà lần đầu phải trả bằng ba năm.

    Người dẫn đầu hôm nay — những con số không tô vẽ

    Hôm nay, Phạm Hùng Cường là Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều (G.A Ninh Kiều) tại Cần Thơ. Hơn 10 năm trong nghề bảo hiểm nhân thọ và hoạch định tài chính, anh đã:

    • thành viên MDRT (Bàn tròn Triệu đô — chuẩn danh giá quốc tế của ngành);
    • Đồng hành cùng gần 9.000 khách hàng;
    • Top 1 Trưởng phòng tuyển dụng & phát triển đội nhóm Dai-ichi Life Việt Nam;
    • Top 1 Miền Nam về doanh thu cấp Trưởng phòng, Top 1 Mekong cấp Giám đốc Tổng đại lý;
    • Ẵm hai chiếc cúp tại Tinh Hoa Hội Tụ 2025.

    Nhưng chính anh nói, thứ anh quý hơn cúp là đội ngũ đứng phía sau — nhiều người trong số họ giờ đã bước lên sân khấu Star Night nhận vinh danh.

    Vì sao tôi giới thiệu Cường với bạn

    Là người cùng nghề, tôi trân trọng những con số ấy. Nhưng thứ khiến tôi muốn giới thiệu anh không phải bảng thành tích — mà là tinh thần dám bắt đầu khi trong tay chưa có gì.

    Cường nói anh làm tất cả vì một điều: “Giúp cho mọi người xung quanh có một cuộc sống tốt đẹp hơn, vui vẻ hơn, phát triển hơn và thành công hơn.” Người anh muốn đồng hành nhất là các bạn trẻ 20–30 tuổi đang tìm đường phát triển bản thân và tăng thu nhập — nhất là ai đang bế tắc, đang sợ bắt đầu.

    Nếu bạn đang đứng đúng chỗ Cường từng ngồi năm 2015 — muốn bước tới mà tay còn run — thì câu chuyện đầy đủ của anh sẽ cho bạn thứ quý hơn một lời động viên: bằng chứng rằng người tay run năm nào đã đi được, và bạn cũng vậy.


    📌 Đọc trọn câu chuyện của anh tại bài gốc: Phạm Hùng Cường: Từ Bàn Tay Run Đến Người Dẫn Đầu